Loading...

Mình bắt đầu trân trọng những người ở lại như thế nào...

Không phải ai đến cũng sẽ ở lại. Nhưng những người vẫn còn ở bên mình - họ đáng quý hơn mình từng nghĩ.

Góc nhìn của mình

Trước đây, mình từng buồn rất nhiều vì những người rời đi. Mình tự hỏi mình đã làm gì sai, hay mình chưa đủ tốt. Nhưng rồi, mình dần hiểu: không phải ai rời đi cũng là vì mình. Có những người đến chỉ để dạy mình một điều gì đó. Và khi bài học kết thúc, họ cũng rời đi. Thay vì tiếc nuối những người đã đi, mình bắt đầu nhìn lại những người vẫn còn ở đây. Họ không ồn ào. Không hứa hẹn nhiều. Nhưng họ vẫn ở lại, theo cách rất bình thường. Và đôi khi, chính sự bình thường đó mới là điều đáng trân trọng nhất.

Một phần khác của mình

Không có thông tin cho loại dữ liệu này