Nhật ký nhỏ
Trưởng thành không chỉ là tiến về phía trước, mà còn là học cách buông lại những phiên bản cũ của chính mình.
Có một khoảng thời gian mình nghĩ trưởng thành là phải tốt hơn, giỏi hơn, mạnh mẽ hơn. Nhưng sau này mới hiểu, đôi khi trưởng thành chỉ là chấp nhận rằng mình đã khác đi. Mình không còn là người luôn cố làm hài lòng tất cả, không còn im lặng để giữ một mối quan hệ, cũng không còn dễ tin và dễ tổn thương như trước nữa.
Có những phiên bản của mình đã từng rất quen thuộc, nhưng bây giờ nghĩ lại lại thấy xa lạ. Không phải vì mình tốt hơn, mà vì mình đã đi qua những điều khiến mình không thể giữ nguyên như cũ. Có những quyết định lúc đưa ra rất khó, nhưng nếu không chọn như vậy thì có lẽ mình vẫn mắc kẹt trong những điều cũ. Có những mối quan hệ từng nghĩ sẽ rất lâu, cuối cùng lại dừng ở một đoạn nào đó, để lại nhiều bài học hơn là kỷ niệm.
Nhìn lại, mình không thấy tiếc vì đã thay đổi. Chỉ là đôi lúc nhớ cảm giác của phiên bản cũ — một chút vô tư, một chút ngây ngô, và một trái tim chưa phải phòng bị quá nhiều. Nhưng có lẽ, mọi sự thay đổi đều có lý do của nó, và nếu được chọn lại, mình vẫn sẽ đi qua tất cả những điều đó để trở thành mình của hiện tại.